QUÊ HƯƠNG NƠI TIẾNG GỌI TUỔI THƠ VỌNG VỀ

“Quê hương giản dị chẳng đâu xa

Bãi mía vườn rau với ruộng cà

Khóm trúc bờ đê chiều nhạt nắng

Dập dờn sóng lúa chạy la đà…”

 

Chẳng biết từ khi nào tôi đã say sưa với những ca từ giản dị,mộc mạc ấy,những lời thơ ấy lắng đọng trong trái tim tôi lúc nào mà tôi không hay biết ???

 

Chắc có lẽ ngay từ khi lọt lòng bà tôi mẹ tôi đã truyền cho tâm hồn tôi ngọn lửa yêu quê đó qua những bài ca dao,dân ca,qua những câu tục ngữ,thành ngữ mà bà và mẹ vẫn thường đọc văng vẳng bên đôi tai tôi trong những giấc ngủ yên bình bên vành lôi,những ca từ ấy lời ru ấy đầm ấm chất quê ,nhẹ nhàng nhưng dịu ngọt đến vô cùng :”À ru hời ớ hời ru,ầu ơ con ngủ cho ngoan…’

 giọng nói hay

Để rồi trải qua năm tháng ngọn lửa ấy bùng cháy ,thôi thúc trong ta sống cho quê hương,sống với quê hương.

 

“Quê hương hai chữ dễ thương 

Càng xa càng nhớ càng vương nỗi buồn

Nhớ khi còn bé tắm truồng

Dầm mưa đùa giỡn chèo xuồng qua sông “

 

Quê hương không phải là cái gì đó xa xôi ,mơ hồ mà nó rất gần gũi đơn sơn,bình dị đến lạ!

Đôi khi chỉ là” một chùm khế ngọt’cũng làm tuổi thơ vui thỏa tiếng cười ,”một con đường đi học” trải đầy hoa nắng và chỉ là” một cánh diều” bé nhỏ cũng đủ để chấp cánh cho những ước mơ thật cao bay đến chân trời mơ ước.Không chỉ có thế quê hương còn ấp ủ dáng hình của mẹ gầy guộc sớm khuya ,tảo tần nuôi con khuya sớm để cho con yêu cuộc sống yên vui hạnh phúc như hôm nay lưng mẹ phải còng xuống để nâng tôi đứng thẳng,đôi mắt mẹ tôi đã in hằn những vết chân chim để đôi mắt tôi lấp lánh rạng ngời…

 giọng nói trầm

Tôi nghĩ rằng ai đã từng xa quê như tôi sẽ không khỏi chạnh lòng khi nhớ về tuổi thơ ,nhớ về mẹ và những bữa cơm gia đình sum họp đầm ấm yên vui ,đầy ắp tiếng nói tiếng cười…tình yêu quê trong tôi giống như là một bản nhạc giàu âm điệu …lúc du dương khi cao vút cùng nỗi nhớ thương da diết khôn nguôi.

 

Có một câu nói mà tôi vô cùng tâm đắc” Không ai tắm 2 lần trên một dòng sông ,dòng đời đưa ta đi qua rất nhiều nơi với biết bao vẫy gọi nhưng tất cả mọi dòng sông đều chảy” đó chính là dòng sông của lòng người,dòng sông của tình thương yêu đồng loại và sự đoàn kết gắn bó yêu thương lẫn nhau…

 

Đi qua thăng trầm của thời gian,sự tàn phá ác liệt của chiến tranh chống lại các kẻ thù cường bạo,hiểm ác trong trang vàng của lịch sử dân tộc ,chịu ách đô hộ 1000 năm của phong kiến Phương bắc,100năm kìm kẹp tàn ác của thực dân Pháp… xong bản sắc dân tộc và tiếng nói yêu thương của người dân Việt ta không hề bị thay đổi.

 

Tiếng việt đa dạng mộc mạc,nó là thứ tiếng.”mẹ đẻ”mà mỗi người con dân Việt Nam khi đi xa cách mấy cũng không thể nào quên đi được .

 

F.d Saussure nói:” Dòng sông ngôn ngữ vẫn chảy không ngừng,còn như nó chảy lờ đờ hay cuồn cuộn thì đó là vì thứ yếu”

 

Sự biến đổi của ngoại cảnh là yếu tố dẫn đến sự khác biệt trong giọng nói của từng vùng,từng địa phương.Nói về ngôn ngữ thì hiện nay đa số các nhà ngôn ngữ hệ ở việt nam và nước ngoài thường coi Tiếng việt là một ngôn ngữ có 3 phương ngữ trên đại thể gồm: Phương ngữ bắc bộ ,phương ngữ Trung bộ,Phương ngữ Nam Bộ. Với 8 hệ ngữ rõ rệt đó là: Việt – Mường,Môn-Khơme, Tày-Thái,H’Mông-Dao,Tạng-Miến,Hán,MaxLai-Đa đảo và Ka Đai…

 

Phân bố dải rác khắp nơi trên vùng lãnh thổ cong cong hình chữ “S” cho thấy nước ta là một nước có nền văn hóa đa sắc màu.

 

Tuy nhiên thanh điệu và âm sắc ở các vùng,miền,địa phương là khác nhau và có tính đặc trưng vô cùng rõ nét,3 miền đất nước với 3 chất giọng,với 3 cách luyến láy âm điệu khác nhau điều này tạo nên cái nét riêng không lẫn được đi đâu của đặc trưng ngôn ngữ vùng miền .

 

Ngày nay giữa cuộc sống đầy xô bồ,sự phát triển mạnh mẽ của khoa học và công nghệ,sự lấn át của ngoại ngữ trong cách giao tiếp …đặc biệt hơn là mạng internet Tiếng việt của chúng ta vô tình bị các bạn trẻ làm “xộc xệch” “bóp méo”và “xuyên tạc ” dưới nhiều hình thức khác nhau như viết tắt không dấu ,thiếu chữ,thiếu nét…mà những cái ấy theo các bạn trẻ có lẽ là đó phong cách mới,lạ,và khác người .Sự đẹp đẽ và trong sáng vốn có của tiếng việt đã bị các bạn làm mất đi.Tương lai không xa Tiếng Việt thứ tiếng ‘Mẹ Đẻ” của chúng ta sẽ ra sao dưới những khối óc,những bàn tay của giới trẻ chúng ta những chủ nhân của nước Việt Nam Dân chủ cộng Hòa ???

 

Trân trọng,gìn giữ và phát huy sự giàu đẹp vốn có của Tiếng việt là việc làm rất cần thiết đối với giới trẻ chúng ta hiện nay ,nó là cội nguồn hun đúc,nuôi dưỡng trong mỗi chúng ta tình yêu gia đình,quê hương đất nước…

 

Đâu đó tiếng đọc bài say sưa của đứa em gái nhỏ vang lên:

 

 ”Quê hương là gì hở mẹ

Mà cô giáo dạy phải yêu

Quê hương là gì hở mẹ

Đi xa ai cũng nhớ nhiều…”

 

BÀI DỰ THI “TÔI YÊU TIẾNG NƯỚC TÔI” DO I LOVE MY VOICE TỔ CHỨC

Tác giả: Nguyễn Thị Bích Hồng

Bookmark the permalink.