NÓI TO MÀ KHÔNG KHẢN TIẾNG

anh 1

Không nói được không phải không biết nói và không muốn nói mà chỉ tại nói không thành tiếng, họng thì vô cùng đau. Cảm giác những lúc bị khàn tiếng và mất tiếng là rất khó chịu, bức bối, và ảnh hưởng rất lớn tới chất lượng cuộc sống và công việc. Dẫu biết hậu quả là thế song vì tính chất công việc, vì không làm chủ được mình, vì cuộc vui của mình của bạn bè… khàn tiếng mất tiếng cũng phải chấp nhận.

 

 

Tiếng nói là sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa vỏ não, các dây thần kinh dẫn truyền và nơi phát ra âm thanh là thanh quản, miệng, mũi, hầu, răng, môi. Và khản tiếng phản ánh tình trạng tổn thương ở thanh quản, viêm thanh quản mạn tính. Trên Google thì bên cạnh khản tiếng, mất tiếng lâu ngày là những cụm từ như dây thanh bị sưng, phù nề, viêm, viêm thanh quản cấp, viêm thanh quản mạn, hạt xơ dây thanh, ung thư dây thanh… Gìn giữ giọng nói là vô cùng cần thiết không những vì công việc và cuộc sống mà còn là vì sức khỏe.

“Phương trình : Nói nhiều + nói to = khàn tiếng + mất tiếng” sẽ được giải ngay lập tức nếu chúng ta không nói nhiều và không nói to. Còn nếu muốn nói nhiều, nói to mà không khản tiếng, mất tiếng thì đòi hỏi “cách giải” chậm hơn, luyện tập nhiều hơn: Nói bằng giọng bụng và nói trong khoang miệng.

Nói bằng giọng bụng và nói trong khoang miệng – đây có thể gọi là một câu thần chú được sử dụng thường xuyên trong các chương trình của I Love My Voice. Làm chủ được kỹ thuật này thì khi nói công việc của dây thanh quản sẽ nhẹ nhàng hơn. Chúng ta muốn nói to thì không cần tốn nhiều sức và năng lượng như cái cách chúng ta thường sử dụng phổ biến “hét lên cho thỏa nỗi nhớ”.

Để nói trong khoang miệng thì nhất thiết phải điều khiển được hơi thở. Phương pháp để các anh chị tập nói trong khoang miệng đó là:

 

 Bước 1: Nói sâu trong cổ họng (không cho hơi thở thoát ra ngoài mà tập trung ở vùng cổ).

 anh 2

Bước 2: Từ từ đẩy hơi từ vùng cổ ra ngoài khoang miệng. Tập trung cảm nhận sự thay đổi trong giọng nói.

 anh 3

Bước 3: Cảm nhận khi nào hơi thở thoát ra hoàn toàn ngoài khoang miệng, giữ và ghi nhớ cảm giác.

 

Tập thường xuyên và luôn tục để có thể áp vào giọng nói hằng ngày. Ban đầu sẽ có những khó khăn trong việc xác định đâu là nói trong khoang miệng. Vì thế việc để ý tới cảm giác trong khi tập luyện là hết sức quan trọng. Đây là kỹ thuật không những giúp hạn chế sự vất vả cho dây thanh quản mà còn giúp giọng nói hay hơn, vang hơn, và trầm ấm hơn. 

Phòng bệnh hơn chữa bệnh. Hơn thế  nữa phòng bệnh để được thể hiện nhiều hơn. Phòng bệnh để sống hết mình và thoải mái hơn. Khản tiếng và mất tiếng không phải là kẻ thù đáng ghét mà đó là người bạn nhắc nhở ta đang nói sai và gây ảnh hưởng xấu tới các bộ phận khác. Để sau những ngày quá vui không phải là những ngày phải “im lặng” và dùng dấu hiệu, bảo vệ giọng nói mọi lúc và mọi nơi.  

Đây cũng là mục tiêu và kết quả chương trình mang lại cho các anh chị học viên khi tham dự khóa thực hành Làm chủ giọng nói chuyên sâu, với kỹ thuật nói bằng giọng bụng và nói trong khoang miệng sẽ giúp các anh chị và các bạn học viên không bao giờ phải lo lắng bị mất tiếng, khàn tiếng hay đau họng khi nói nhiều mọi lúc mọi nơi.

  Học viên VOICE 12 – Admin Fanpage I Love My Voice HOÀNG PHƯỚC ĐẠT

 

Bookmark the permalink.