CÂU CHUYỆN TIẾNG NÓI VÀ Ý THỨC VỀ LINH HỒN DÂN TỘC

Tôi may mắn sinh ra và lớn lên vào thời bình, khi đất nước đã đi qua những ngày chinh chiến gian lao. Những kí ức một thời hoa lửa của Non Sông máu thịt chỉ còn lại trong những khúc ru và bao câu chuyện kể.

Ngày đầu tiên cắp sách tới trường, tôi được dạy hát Quốc ca. Ngày ấy ở trường làng, cả lời và nhạc của ca khúc Tiến Quân ca đều được lũ trẻ chúng tôi học vẹt từ thầy cô, đôi ba lần bắt nhịp mà thuộc. Sau này lớn lên, tôi dần dần hiểu được ca từ của bài hát, tự sửa dần để hát cho đúng, cho nghiêm chỉnh.

Tôi cũng nhớ có một lần vào năm học lớp 2, tôi đi học về đã hả hê kể với mẹ về một bạn nói ngọng nặng trong lớp. Tôi vừa kể vừa cười chế giễu, tự đắc rằng con không bao giờ đọc ngọng một cách đáng xấu hổ như vậy. Mẹ nhìn tôi nghiêm túc rồi nói:
“Chẳng ai phải xấu hổ vì nói ngọng, cái tật đó rèn được. Cái khó rèn là những người nói trôi chảy, không ngọng nghịu mà nói những điều chưa hay”. 

Tôi ngượng nghịu buồn suốt cả buổi chiều…
Cho đến giờ, khi tôi đã là một cô gái hơn 20 tuổi, trong tôi vẫn thầm cám ơn những câu chuyện tiếng nói trong đời mình. Từ khi còn nhỏ, lời ru của bà đã in vào trong tiềm thức tôi những khúc ca mang linh hồn của làng quê Việt. Điệu ru kể chuyện đánh Tây, kể chuyện hậu phương, chuyện tiền tuyến. Tôi đi học, thích nhất là môn Tiếng Việt, thích nhất là được cô giáo gọi đọc bài. Ngày ấy, tiếng tôi đọc sang sảng, rõ ràng, dứt khoát và sôi nổi lắm. Tiếng tôi hát Quốc ca cũng dõng dạc không kém, nhờ những lời ru của bà, những câu chuyện của ông, đứa bé ngày nào càng ý thức sâu sắc hơn, mãnh liệt hơn về những đau thương anh dũng mà Tổ quốc mình đã đi qua. Cứ thế, ông bà, bố mẹ, thầy cô, chỉ bằng lời nói, chỉ bằng Tiếng Việt, đã nuôi dưỡng trong tôi tình yêu mãnh liệt với tiếng mẹ đẻ, ươm vào hồn tôi hạt mầm của tinh thần dân tộc. Hôm nay con đi học, con chơi, con được nói thứ ngôn ngữ riêng của đất nước mình là niềm may mắn của con. Cha ông mình đã phải đi một chặng đường dài lắm, giữ được cái tiếng nói Non sông là nhiệm vụ khó nhất, còn khó hơn cả giết chết những đội Tây, khó hơn cả đánh tan bao đồn giặc!

11156179_468516103306388_2238242147781566528_n

Người Việt mình nói chuyện với nhau rất lễ nghĩa, xưng hô có ngôi thứ và coi lời hay ý đẹp cũng là một món quà thể hiện tình cảm với nhau. Người Việt mình cũng không ưa “pha tiếng” – dùng ngôn ngữ hỗn tạp mà giao tiếp. Tôi lớn lên ở làng quê, dù có nghèo nàn và phương tiện giáo dục có thô sơ thế nào, mỗi đứa trẻ đều được dạy rằng phải giữ sao cho tiếng nói của mình trong sáng, nghèo gì chứ không để nghèo nàn ngôn ngữ bao giờ. Nói gì thì nói, trước khi cất lời, phải suy nghĩ thấu đáo, phải xuất phát từ tấm lòng, phải chân thật rồi mới nói ra. Có tôn trọng người nghe, thì những gì mình nói ra mới đúng, mới hữu ích cho đời.

Từ những câu chuyện tiếng nói thuở ấu thơ, tôi nhận ra ý thức trong tim về Tiếng nói của đất nước mình. Tiếng nói chính là linh hồn của một dân tộc. Biết bao chặng đường gian khổ của những ngày nô lệ, ông cha ta đã mạnh mẽ mà đi qua, cứu lấy mảnh đất non sông và không quên giữ bằng được tiếng nói dân tộc. Những lời ru, những điệu hò, đi qua thăng trầm lịch sử trở thành phương tiện lưu truyền ngôn ngữ máu thịt cho bao thế hệ sau này. Những lời người lớn dạy trẻ nhỏ, những lời non nớt của con cái, khi đúng khi sai, cũng như lời bài hát Quốc ca, lúc bắt đầu đâu có mấy đứa trẻ hát đúng được. Nhưng cái ý thức sâu sắc về vị trí của ngôn ngữ trong cuộc sống sẽ khiến người nói muốn hoàn thiện hơn về lời mình cất lên, khi ấy, sai dần sửa cho thành đúng, tiếng Việt mình lại thêm đẹp hơn sau mỗi câu chuyện nhỏ.

Trong những ngày Tổ quốc hân hoan kỉ niệm ngày thống nhất, tim tôi lại không khỏi xúc động dâng trào. Lá cờ đỏ sao vàng nhắc tôi về dòng máu, màu da, và cái nỗi niềm tự hào trong tôi trỗi dậy hơn bao giờ hết trong giây phút cất lên khúc Tiến quân ca thật dõng dạc, thật trang nghiêm. Tôi yêu tiếng nói của đồng bào mình, như yêu từng tấc đất non sông, như yêu chính hành trình giữ lấy tiếng ta của cha ông mình. Tình yêu ấy không hữu hình để có thể chạm vào như xương thịt, nhưng nó chính là những phần xương, phần thịt nuôi dưỡng tôi cho đến hôm nay và mãi về sau nữa.

 

BÀI DỰ THI “TÔI YÊU TIẾNG NƯỚC TÔI” DO I LOVE MY VOICE TỔ CHỨC

Tác giả: ĐINH THỊ TUYẾT NGÂN

 

 

Bookmark the permalink.